Còn đồng nghiệp của tôi, cũng ít thôi, các ông ấy lơ mơ lắm, chẳng rõ nếp tẻ ra sao nhưng cũng muốn “mắng yêu” tôi một tẹo
Năm nay ở Cửa sổ âm nhạc 2 - Tôi mơ một giấc mơ, có vẻ ông muốn “kể” một câu chuyện hoàn toàn mới? Nhạc sĩ Dương Thụ - Ảnh: T.
Có những bài mới, có bài lặp lại nhưng phối theo ý thức khác. Ông đặt kỳ vọng gì ở cô ấy? - Đó là ca sĩ chưa bao giờ làm tôi thất vọng.
Mơ cuộc sống yên bình, mơ sự thương, mơ cái nhẹ nhàng, dịu dàng và chút niềm tin cùng sự lãng mạn. Một đôi đồng nghiệp cũng chỉ trích việc Việt hóa nhạc điệu cổ điển là “xúc phạm cổ điển”. Chỉ có điều quỹ thời gian không còn nhiều mà còn quá nhiều công việc khác mình không có điều kiện làm khi còn trẻ, Bây giờ nó cứ “đòi”.
Vậy giấc mơ của ông là gì? - Người Việt đã trải qua nhiều cuộc chiến tranh, mất mát, hi sinh nhiều và đang phải nhận những hậu quả kinh khủng của nó. Cuộc sống mà. * Đưa Chat với Mozart lên sân khấu lần trước nhất, ông có sức ép gì không? - Không có sức ép gì cả. Những bài trong Chat với Mozart qua giọng Mỹ Linh công chúng đã quen, nhưng Tùng Dương, Duyên Huyền thì mới lạ đấy.
Từ chối đám đông là Từ chối tiền nong và sự lừng danh. Tôi hòa trộn tâm hồn mình vào đó bằng cách viết ca từ cho nó. Mọi người đợi chờ sự xuất thần của Nguyên Thảo trong ca khúc chủ đề này.
Đó đều là “sáng tác” cả. Bây giờ lên sân khấu là “đúng quy trình” cho một sản phẩm âm nhạc. Từ trái qua: Khánh Linh, Nguyên Thảo và Uyên Linh - ba trong các giọng ca được kỳ vọng mang lại một đêm nhạc đáng thưởng thức cho Tôi mơ một giấc mơ - Ảnh: Gia Tiến Tôi mơ một giấc mơ Dịp này, tuổi xanh có cuộc trò chuyện với nhạc sĩ Dương Thụ - người nhạc sĩ ở tuổi ngoài 70 vẫn đang cố gắng giành lại công chúng cho dòng âm nhạc đàng hoàng.
Sống “một mình” khó lắm. Nhiều người tiếc cho Nguyên Thảo nhưng tôi nghĩ khác. * Tôi mơ một giấc mơ. Nguyên Thảo tinh khiết, có đời sống nội tâm, có khát vọng sống, biết sống “một mình” nên có độ kìm nén và bay bổng, ăn nhập cho việc hát bài này. Và sự xuất thần nếu có cũng chỉ ở những con người ấy. Về câu chuyện riêng mình cũng có một chút khác biệt. Ở nước ta nên làm quen với những chuyện như thế này để mà sống, để làm việc và để vẫn còn trọng và yêu người khác.
* Theo quan sát của tôi, số đông khán giả hiện thời quen nghe những gì thân thuộc, họ ngại mở lòng với cái mới
Muốn có thêm bạn thì phải “mạo hiểm” thôi. Nghệ thuật tử tế cần những người như cô ấy. Nhưng cầu mong qua mỗi lần mở cửa sổ âm nhạc, số công chúng của tôi sẽ đông thêm. * Bên cạnh Chat với Mozart, Cửa sổ âm nhạc 2 còn tiếp chuyện Việt hóa các nhạc điệu tân cổ điển của nhóm Secret Garden và của vở nhạc kịch Những người khốn khổ.
Chưa kể I dreamed a dream, Nocturne, Dreamcatcher, Feeling food, Adagio với Nguyên Thảo, Khánh Linh, Uyên Linh, Dương Hoàng Yến.
Đây là niềm yêu thích của ông? Có phải Dương Thụ không viết bài hát của riêng mình nữa nên lấy cảm hứng từ âm nhạc khác? - Hai chuyện này không liên hệ đến nhau. 000 bản đĩa đã bán hết? - Ở nước ta, sự hiểu biết về luật của người dân còn rất mù mờ, đó là mảnh đất phì nhiêu cho những kẻ “thích gây sự” để được nức danh và cho những ai muốn đóng vai “bảo vệ văn hóa” để chứng tỏ mình.
Tôi nghĩ giấc mơ ấy không phải chỉ riêng mình. Tôi viết lời cho Anh Quân, Huy Tuấn, Quốc Trung từ rất lâu, nhưng tôi vẫn viết nhiều bài hát của riêng mình đấy chứ.
NGUYÊN THU thực hành. * Chat với Mozart từng khiến ông khốn khổ với “nghi án” xâm phạm tác quyền của các tác giả cổ điển. Lẽ ra nó cần được lên sân khấu sớm hơn một tí. * Trong chương trình Cửa sổ âm nhạc 1 - Dương Thụ, Những câu chuyện kể của tôi, năm ngoái ông đã “kể” câu chuyện thế cuộc âm nhạc của mình bằng những tác phẩm thân thuộc với các giọng ca nhạc nhẹ hàng đầu.
Chat với Mozart phát hành năm 2004, nay đã chín năm, có rất nhiều người nghe và rất nhiều người thuộc. Ông nghĩ thế nào về việc này? Tại sao ông mạo hiểm làm việc đó? - Tôi không chạy theo số đông, tôi tìm đến công chúng của mình, những ý trung nhân âm nhạc đích thực nhưng luôn mở lòng với cái mới.
Quờ quạng là những giấc mơ về cuộc sống, tràn trề xót thương, sự dịu dàng, nhẹ nhõm, điều mà ở thế cuộc thực ta còn khôn cùng thiếu. Làm nghệ thuật là để tìm bạn, mà tìm bạn thật sự chẳng bao giờ dễ dàng cả. Thắng - Ở Cửa sổ âm nhạc 2, tôi kể câu chuyện khác do tìm thấy ở đấy sự đồng cảm trong giai điệu của nhạc cổ điển (tôi thuộc lòng từ thuở thiếu thời), nhạc neo classic của nhóm Secret Garden được nghe năm năm trước, của bản I dreamed a dream (nhạc kịch Những người khốn khổ) qua giọng hát Susan Boyle trong sáng, bay bổng.
Thì giờ cho riêng mình để chìm đắm trong nội tâm của mình bị cái khác lấn sân, nên không đủ thời gian để “ra” nhiều sáng tác âm nhạc như ngày xưa.
Cố nhiên công chúng của mình còn ít, có thể chẳng thể phủ kín hí viện. Ông đã trải qua thời kỳ khốn khổ đó như thế nào? Đã vượt qua nó ra sao? Có trách gì những người bạn từng chỉ trích mình như thế không, sau khi Chat với Mozart giải được án oan bản quyền và được công chúng đón nhận với hơn 20. * Bài hát I dreamed a dream (Tôi mơ một giấc mơ) đã quá nức tiếng với tiếng hát Susan Boyle và năm rồi ngôi sao điện ảnh Anne Hathaway lấy nước mắt hàng triệu người khi cất tiếng hát trong bộ phim Những người khốn khổ.
(Tôi đã làm gần 20 album cả riêng lẫn chung với một tác giả khác).